Góc tìm về Bản Thể

Thiền Định & Cuộc Sống

Ta là gì? Ta là ai? Ta đang ở đâu?

Ăn Uống

Vạn pháp vốn không hai, vị giác không có tướng

Trong khoảng không vô tận của tâm trí, thức ăn, vốn là hư vô, không mang danh “ngon”, cũng chẳng mang án “dở”. Ngon và dở không ngự ở đĩa ăn, không nằm trên đầu lưỡi, mà sinh ra từ sự trôi sụt của niệm

Khi cơn đói dâng lên, tâm liền bị che lấp bởi ngọn lửa khát khao. Qua lăng kính của sự thèm khát, một hạt cơm nguội cũng hóa thành vị cam lề, một cọng rau dại cũng đậm đà như tiệc ngọc. Đó không phải do thức ăn biến hóa, mà do tâm đói tự vẽ ra cái ngon để vỗ về sự thiếu thốn. Đến khi cơn no lấp đầy, ngọn lửa diệt vùi, sự chán chưng lập tức khởi sinh. Vẫn là của ngon vật lạ ấy, nhưng nhìn qua lăng kính của sự dư thừa, nó liền biến thành gánh nặng, trở nên nhạt nhẽo và dở tệ

Người mê chấp vào vị, cho rằng ngon dở là bản chất của vật, nên đời đời đuổi theo vị ngon, xua đuổi vị dở, làm nô lệ cho cái lưỡi và cái dạ dày. Người ngộ biết rằng thức ăn chỉ là phương tiện duy trì thân sương bóng chúi. Khi tâm không dính mắc vào đói hay no, lăng kính phân biệt liền tan vỡ

Không thấy ngon, không thấy dở, ấy mới là lúc nếm trọn vẹn vị chân thật của đất trời. Như ngọc trong đá, bản tính thức ăn vốn thanh tịnh; ngon hay dở chỉ là mây mờ luân chuyển theo cơn sóng bồng bềnh của lòng dục vọng và tham cầu

Nhận ra điều này, ăn một hạt cơm cũng là nhập định, nếm một ngụm nước cũng thấy trọn vẹn chân như

Nguồn: Thích Cà Khịa

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất

Bám chấp và chối bỏ

Tâm trí con người là một cái máy sản sinh ảo tưởng, và...

Một kiếp cuối cùng

Khi mắt nhìn thấy sắc, tai nghe thấy tiếng, mũi ngửi thấy hương…...

Khoảnh Khắc Cực Khoái

Thông thường thì người ta tỉnh táo nhất lúc làm tình Sự tỉnh...

Ý thức trong trẻo

Này những kẻ lầm lạc trong mê cung của tâm trí, hãy nghe...

0
Tham gia bình luận ngay!x