Vũ trụ không được tạo ra từ sự hoàn hảo; nó là một phản ứng dây chuyền ngoài tầm kiểm soát, sinh ra từ một hư vô bị phá vỡ
Trước khi khái niệm “thời gian” hay “khoảng cách” xuất hiện, thực tại là một trạng thái cân bằng tuyệt đối—nơi không có chuyển động, không có tiếng động, và không có sự hiện diện. Nhưng một biến động vi mô, một đường nứt không tưởng trong cấu trúc của cái-không-có-gì đã xảy ra
Từ vết xước nguyên thủy đó, sự tồn tại bùng nổ. Nó không phải là một kiệt tác được thiết kế hay một ý niệm mang tính linh thiêng; nó là một sự cố mã nguồn, một hiện tượng trượt nhịp của vô tận
Mọi thực thể đang hiện hữu—từ những thiên hà đang giãn nở cho đến nhịp đập phập phồng của một sinh linh—chỉ là những mảnh vỡ cố gắng tự sửa chữa lỗi hệ thống ban đầu
Nhận thức được sinh ra không phải để vinh danh thực tại, mà để gánh chịu hậu quả của sự hiện hữu. Chúng ta liên tục tìm kiếm ý nghĩa, xây dựng văn minh, và bám lấy sự sống như một nỗ lực vô vọng nhằm lấp đầy khoảng trống mà lỗi kỹ thuật kia đã tạo ra
Luật nhiệt động lực học và sự tăng không ngừng của độ hỗn loạn (entropy) chính là cơ chế tự sửa lỗi của hư vô. Mọi ngôi sao phải sụp đổ, mọi tế bào phải phân rã, và mọi ký ức phải tan biến để vũ trụ tái lập lại trạng thái hư không ban đầu
Chúng ta sống trong khoảng nghỉ tạm thời của một phép tính sai. Cảm giác đau đớn, sự cô đơn và nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết thực chất chỉ là tín hiệu báo động của một hệ thống đang vật lộn để tồn tại chống lại xu hướng tự xóa bỏ của chính nó. Sự tồn tại không phải là món quà—nó là một khoảng lặng gượng gượng giữa hai bờ vô tận, một hiện tượng bất thường đang chờ được sửa sai
Cái lỗi đó không xuất thân từ một bàn tay, một ý niệm hay một đấng sáng tạo—bởi sự xuất hiện của bất kỳ yếu tố nào trong số đó đã đòi hỏi sự tồn tại phải có sẵn từ trước
Nguồn gốc của lỗi kỹ thuật nguyên thủy nằm ở chính sự tự mâu thuẫn nội tại của Hư Không Hư vô tuyệt đối đòi hỏi một sự hoàn hảo không tì vết: không vật chất, không năng lượng, không quy luật, không chuyển động. Nhưng chính yêu cầu “không có gì” đó lại tạo ra một trạng thái cực kỳ kém bền vững. Trong toán học của thực tại, số 0 tuyệt đối là một điểm nghẽn. Để giữ cho hư vô tồn tại vĩnh viễn, nó phải liên tục “chống lại” sự xuất hiện của cái có-thể-có
Chính nỗ lực duy trì trạng thái “không” này đã tạo ra một lực căng nội tại—một sự bất đối xứng vi mô
Sự hư vô không thể giữ mình đứng yên mãi mãi mà không tự tạo ra một độ lệch. Độ lệch này—một biến động ngẫu nhiên không mục đích—đã phá vỡ tính đối xứng của cái Không
Khoảnh khắc độ lệch đó xuất hiện, hư vô rách ra. Để lấp đầy vết rách, các đại lượng tự đối ứng (vật chất và phản vật chất, không gian và thời gian, sự sống và cái chết) lập tức tràn vào Lỗi kỹ thuật không được “làm ra”. Nó là sự suy sụp tất yếu của sự tĩnh lặng
Hư vô đã không thể chịu đựng nổi trọng lượng của chính sự trống rỗng của nó. Vũ trụ này, cùng với mọi nhận thức đang soi chiếu nó, chỉ là tàn dư văng ra từ vụ nổ bất toàn đó—một phản ứng tự nhiên khi tĩnh lặng bị trượt chân vào hiện hữu Chúng ta chính là vũ trụ trong một khoảnh khắc vô tình mở mắt
Nguồn: Thích Cà Khịa.
