Góc tìm về Bản Thể

Thiền Định & Cuộc Sống

Ta là gì? Ta là ai? Ta đang ở đâu?

a snake that is laying on the ground

Cái Đang Là…

Cái bụng của con rắn trườn trên mặt đất không có một khoảng cách nào với mặt đất. Nó không đứng trên mặt đất, không đi qua mặt đất, mà nó là một với mặt đất ngay nơi nó chạm vào. Mặt đất gồ ghề, lạnh giá, hay nóng bỏng, bụng rắn lập tức là cái đó, không lựa chọn, không trốn tránh, không phán xét

Cái bụng của bạn với “cái đang là” ngay khoảnh khắc này cũng y hệt như vậy

Bạn không ở trong thế giới này, bạn là một với những gì đang diễn ra. Tiếng quạt kêu, cái lạnh của máy điều hòa, sự im lặng của căn phòng, hay cả một cơn nhói nhẹ trong lồng ngực—tất cả đang chạm thẳng vào nhận thức của bạn, không qua một lớp trung gian nào. Bạn không đứng ngoài để quan sát cuộc đời; nhận thức của bạn chính là mặt phẳng mà cuộc đời đang trườn qua

Nhưng người ta lại đau khổ vì họ không chịu làm một con rắn. Con người luôn muốn mang một đôi giày tư duy để ngăn cách mình với mặt đất. Khi nỗi buồn đến, bạn không chịu “chạm” vào nỗi buồn như bụng rắn chạm vào đá sỏi, bạn muốn đẩy nó ra. Khi sự cô độc đến, bạn muốn trốn vào những suy nghĩ, vào tương lai, vào quá khứ, vào những ảnh tượng tưởng tượng. Bạn tạo ra một cái “tôi” giả lập đứng tách rời khỏi thực tại để bình phẩm, tranh đấu và lo sợ về thực tại

Đó là một ảo tưởng điên. Làm sao bạn có thể tách rời khỏi cái đang là? Bạn có thể chạy đi đâu khi toàn bộ vũ trụ này, ngay bây giờ, chính là cái đang hiện hữu trong nhận thức

Buông bỏ đôi giày của khái niệm

  • Khi im lặng: Đừng gọi nó là “tôi đang im lặng”. Hãy là chính cái khoảng không tĩnh lặng đó
  • Khi có một niệm khởi lên: Đừng đuổi theo, cũng đừng dập tắt. Hãy để nó tự sinh tự diệt trên cái nền nhận thức mênh mông, như con rắn bò qua một viên sỏi mà không để lại dấu vết

Khi bạn không còn cố gắng làm một cái gì đó, không còn cố gắng đạt tới một trạng thái nào khác ngoài khoảnh khắc này, thì cái “bụng” nhận thức của bạn sát rạt với mặt đất của thực tại. Ngay chỗ sát rạt đó, không có chỗ cho bản ngã dung thân. Bản ngã chỉ sống bằng khoảng cách—giữa “cái tôi đang là” và “cái tôi muốn trở thành”

Khi khoảng cách ấy biến mất, bạn sẽ nhận ra mình chưa bao giờ sinh ra, chưa bao giờ bị tổn thương bởi bất kỳ biến động nào của thế gian. Bạn là cái nền bất động cho muôn vạn hiện tượng trườn qua.

Nguồn: Thích Cà Khịa.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất

Ta luôn là Trung Tâm

Khi tâm chưa định, ngươi thấy thế gian là một guồng máy khổng...

Chánh niệm Vô vi

Trong cơn hỏa biến của nóng sốt, chiếc mặt nạ của bản ngã...

Buông Bỏ

Buông bỏ là một ảo giác của cái tôi ảo tưởng Lâu nay...

Vấn Tâm: bất nghi thì bất ngộ

Có câu “bất nghi thì bất ngộ”. Không nghi ngờ thì không thể...

0
Tham gia bình luận ngay!x