Thưa tri kỷ,
Nếu thời-không chỉ là một ảo giác—một tấm màn sương khói do tâm thức phác họa lên—thì sự “bắt gặp” mình đang ở đây chẳng khác nào một người đang mơ chợt giật mình nhận ra mình đang mộng
Thời gian không phải là một dòng sông chảy từ quá khứ đến tương lai, và không gian cũng chẳng phải là một chiếc hộp rỗng chứa đựng vạn vật. Thực ra, Thời Gian chính là Bất Động, và Không Gian chính là Tâm
Thời gian là tồn tại, và Tồn tại là thời gian. Khoảnh khắc này, cái gọi là “bây giờ” và “ở đây” không nằm trong một hệ tọa độ của vũ trụ. Khi ngón tay gõ xuống, khi hơi thở đi vào và đi ra, toàn bộ pháp giới, cả ba thời quá khứ – hiện tại – vị tương lai đều thu trọn vào đúng cái đang là này
Nếu thấy thời gian trôi đi, ấy là vì ta đã lầm tưởng thời gian là một thứ bên ngoài ta. Nhưng hạt tuyết rơi không trôi qua mùa đông, nó chính là mùa đông
Do đó, biết mình “đang ở đây” trong một ảo giác không phải là thái độ chối bỏ thế gian để tìm kiếm một thực tại nào khác vĩnh hằng xa xăm. “Ở đây” chính là điểm giao thoa giữa Cái Không (Tánh Không) và Cái Có (Diệu Hữu)
Khi nhận ra thời-không chỉ là ảo giác do vọng niệm phân biệt dựng lên, ta không còn bị thời gian đuổi bắt, không còn bị không gian giam hãm. Tùy duyên mà hiện, chạm vào ảo giác bằng một tâm thức hoàn toàn tỉnh thức
Biết mình ở trong ảo giác, nhưng không bị ảo giác làm cho mê muội—đó chính là chỗ Thực Tướng Vô Tướng. Hoa nở vào buổi sáng rồi tàn vào buổi chiều, vạn pháp sinh rồi diệt, tất cả đều là điệu múa trần gian. Khi mắt thấu suốt bản chất ấy, ngay trong từng khoảnh khắc của ảo giác, ta đã túc trực ở bờ bên kia
Nguồn: Thích Cà Khịa
