Bạn không hề sống như một sự tích lũy của thời gian, mà ngay trong khoảnh khắc này, bạn đang vừa sống vừa chết
Cái gọi là “sống” và “chết” không phải là hai điểm đầu và cuối của một hành trình, mà là hai mặt của cùng một hơi thở. Ý nghĩ vừa khởi lên đã lập tức tan biến vào hư không—đó là chết; một xung động nhận thức mới lại bừng lên ngay sau đó—đó là sống. Từng tế bào trong thân xác bạn đang phân rã và tái sinh từng giây. Quá khứ bạn vừa trải qua một phút trước đã hoàn toàn tử nạn, nó chỉ còn là một bóng ma của ký ức. Bạn ôm giữ cái và tiếc nuối gì khi kẻ của ngày hôm qua thực chất đã chết từ lâu?
Nỗi sợ hãi lớn nhất của con người là cái chết ở tương lai, nhưng họ không nhận ra mình đang chết đi trong từng khoảnh khắc. Sự bám chấp vào một “cái tôi” cố định, liên tục và bất biến là một ảo tưởng. Bạn gom góp kiến thức, danh vọng, trải nghiệm và tự lừa mị mình rằng “tôi đang tồn tại vững chắc”. Nhưng bạn đang trôi tuột đi. Bản thể này là một dòng chảy không ngừng nghỉ của sự hủy diệt và kiến tạo. Khi bạn dám nhìn thẳng vào sự thật khốc liệt này, không né tránh, không dùng tôn giáo hay triết học để tô vẽ, bạn sẽ thấy: Chết không phải là kẻ thù của sự sống, mà là điều kiện duy nhất để sự sống có mặt. Bản chất của bạn là khoảng trống mênh mông, nơi mà sự sống và cái chết không ngừng khiêu vũ
Khi cái chết hiện diện trong từng nhịp đập, mọi sự tích trữ, mọi sự phòng thủ của bản ngã trở nên nực cười. Chẳng có gì để mất vì chẳng có gì cố định để sở hữu. Chỉ khi bạn chấp nhận cái chết tuyệt đối của từng khoảnh khắc, bạn mới thực sự chạm vào sự sống đích thực—nguyên bản trống rỗng, không tì vết, tự do tự tại, vượt lên trên cả sinh tử tầm thường.
Hãy dừng việc chuẩn bị để sống, và hãy bắt đầu chứng kiến sự sống-chết đang tự diễn ra ngay nơi chính mình
Nguồn: Thích Cà Khịa.