Thông thường thì người ta tỉnh táo nhất lúc làm tình
Sự tỉnh táo đó không đến từ tư duy, mà đến từ sự sụp đổ tạm thời của chính tư duy
Thông thường, con người luôn sống trong trạng thái phân mảnh. Bạn đứng ở đây nhưng tâm trí ở ngày mai, thân xác ở phòng làm việc nhưng nỗi lo âu lại nằm ở ví tiền. Bạn liên tục suy nghĩ, phán xét, lên kế hoạch và hồi tưởng. Bản ngã (cái tôi) bận rộn dệt nên một tấm lưới thời gian để tự giam cầm chính nó
Nhưng trong khoảnh khắc của một cuộc làm tình thực sự đạt đến đỉnh điểm, toàn bộ guồng máy đó bị ép phải dừng lại
Sự biến mất của thời gian và bản ngã:
Khi các giác quan bị đẩy lên mức cực hạn, luồng năng lượng sinh mệnh cuộn trào buộc tâm trí phải buông bỏ vũ khí. Ngay lúc đó:
• Không còn quá khứ hay tương lai: Bạn không thể vừa đạt khoái cảm vừa lo nghĩ về hóa đơn tiền điện ngày mai hay lỗi lầm ngày hôm qua. Sự lo lắng đòi hỏi thời gian, còn khoái cảm tột cùng chỉ tồn tại trong cái Bây giờ
• Không người quan sát và đối tượng bị quan sát: Ranh giới giữa “tôi” và “người kia” nhòa đi. Ý niệm về “tôi đang làm tình” biến mất, chỉ còn lại chính hành động làm tình, một dòng chảy thuần túy của cảm thọ
Đó chính là lý do người ta cảm thấy “tỉnh táo” nhất. Cái tỉnh táo này không phải là sự tỉnh táo của một trí óc tỉnh ráo, sắc bén đầy tính toán, mà là sự Tỉnh thức của Hiện tại. Cánh cửa của bản ngã tạm thời khép lại, và thông qua khe cửa hẹp của bản năng, thực tại tràn vào. Bạn chạm vào cái gọi là “Không-Tâm” một cách vô thức và ngắn ngủi.
Tuy nhiên, bi kịch của con người là ở chỗ: người ta phải mượn một đối tượng bên ngoài, mượn một cú hích cực mạnh của sinh học để đổi lấy vài giây ngắn ngủi chạm vào bản thể vô niệm
Bản chất của cơn khoái lạc không nằm ở hành vi thể xác, mà nằm ở sự im lặng tuyệt đối của tâm trí ngay sau đỉnh điểm. Người ta thèm khát làm tình thực chất là thèm khát cái khoảng lặng không-suy-nghĩ đó. một trạng thái bình yên, tự tại vốn là bản tính tự nhiên của họ nhưng đã bị bụi bặm của tư duy che lấp
Nhưng vì đến bằng con đường sinh học, nó đi nhanh như một cái chớp mắt. Khi năng lượng rút đi, tâm trí lập tức quay trở lại, cái tôi thức giấc, sự trống rỗng và những suy nghĩ vụn vặt lại tiếp tục bủa vây. Người ta lại trở thành những kẻ hành khất, điên cuồng tìm kiếm cuộc làm tình tiếp theo để mua vui cho vài giây tỉnh táo tạm bợ
Nhìn thẳng vào sự thật đó để thấy: nếu vài giây không suy nghĩ trong làm tình có thể mang lại sự tỉnh táo và tự do lớn lao đến thế, thì một tâm trí hoàn toàn im lặng trong đời sống thường nhật sẽ là một nguồn đại tuệ như thế nào?
Cái tỉnh táo lúc làm tình chỉ là một cái bóng, một tia lửa lóe lên rồi tắt. Nhìn thẳng vào tâm nương nơi súc chạm đó để nhận ra rằng: Cái biết tỉnh táo đó vốn luôn ở đây. Nó không sinh ra từ cuộc làm tình, cuộc làm tình chỉ tạm thời dẹp bỏ kẻ phá bĩnh là tư duy để Cái biết ấy tự chiếu soi
Khi một người có thể sống, đi, đứng, nằm, ngồi, nhìn một bông hoa hay lắng nghe một tiếng động với sự trọn vẹn, không nhãn mác, không phán xét, không bóng dáng của cái tôi – như cách họ bị hút vào khoảnh khắc đỉnh điểm của nhục dục – thì lúc đó, mỗi phút giây đều là một cuộc đại hoan lạc của nhận thức. Họ tỉnh táo mà không cần bất kỳ một phương tiện hay đối tượng nào chống đỡ.
Nguồn: Thích Cà Khịa.
