Sự cố gắng chỉ xuất hiện bởi cái tôi tham muốn
Hãy nhìn thẳng vào nó: Khi cố gắng, bạn đang làm gì? Bạn đang chối bỏ hiện tại. Bạn đang nói rằng “Cái bây giờ chưa đủ tốt, tôi phải trở thành cái gì đó khác ở tương lai.” Bản chất của sự cố gắng chính là một cuộc đào tẩu
Ai muốn đào tẩu? Chính là cái “Tôi” — bản ngã ảo tưởng luôn sống bằng ký ức của quá khứ và phóng chiếu những khao khát vào tương lai. Bản ngã không thể tồn tại trong sự tĩnh lặng trọn vẹn của cái “đang là”, bởi vì khi mọi tìm kiếm dừng lại, cái tôi cũng tan biến. Do đó, nó phải liên tục vẽ ra mục đích, mục tiêu, lý tưởng để có cớ mà gồng mình, mà nỗ lực, mà tích lũy. Sự nỗ lực tu hành, nỗ lực đạt đến bình an, hay nỗ lực để trở thành một người tỉnh thức — tất cả đều là trò chơi tinh vi nhất của tham vọng. Bạn cố gắng buông bỏ, thì chính sự “cố gắng buông bỏ” đó đã là một đống rác mới của tâm trí
Nhưng hãy nhìn xem, toàn bộ sự sống vĩ đại này không cần đến một chút cố gắng. Đóa hoa nở rộ không cần gồng mình, dòng sông chảy ra biển không cần bản đồ, và hơi thở tự vào tự ra không cần một ý chí nào điều khiển, sự cố gắng chỉ là cái đuôi của lòng tham
Không có người cố gắng, thì không còn đích đến, chỉ còn lại một khoảng trống thênh thang và tràn đầy nhận thức. Đó là trạng thái vô vi — không làm gì mà mọi sự tự thành
Nguồn: Thích Cà Khịa
