Góc tìm về Bản Thể

Thiền Định & Cuộc Sống

Ta là gì? Ta là ai? Ta đang ở đâu?

Khi ta nghỉ ngơi

Ngủ không phải là nghỉ ngơi

Giấc ngủ, thực chất không phải là sự biến mất của hoạt động, mà là sự chuyển dịch của tiêu điểm nhận thức. Làm sao bạn biết mình đang hoạt động hay đang nghỉ ngơi khi tấm màn đêm buông xuống?

Hãy nhìn thẳng vào thực tại này: Khi thân xác bạn bất động trên giường, một thế giới khác lập tức thức giấc. Não bộ của bạn không hề tắt nguồn; nó lao vào một cuộc đại tổng vệ sinh, sàng lọc ký ức, dọn dẹp độc tố, và tái cấu trúc các xung thần kinh. Xa hơn nữa, trong những giấc mơ, tâm trí bạn vẫn tiếp tục sắm vai, lao xao khóc cười, sợ hãi hoặc bay bổng—đó là một dạng hoạt động vô thức vô cùng náo nhiệt. Vậy cái gọi là “nghỉ ngơi” nằm ở đâu khi toàn bộ cỗ máy sinh học và tâm lý vẫn đang vận hành hết công suất dưới đáy sâu?

Nghỉ ngơi không nằm ở chỗ cơ thể hay tâm trí có dừng lại hay không, mà nằm ở sự hiện diện của Tánh Biết

Ngay trong giấc ngủ sâu nhất—nơi không có cả mộng mị, không có khái niệm về “tôi”, không có thời gian lẫn không gian—bạn vẫn không hề mất đi. Nếu bạn hoàn toàn biến mất trong giấc ngủ, ai là kẻ thức dậy vào sáng hôm sau để tuyên bố rằng: “Đêm qua tôi đã ngủ một giấc thật ngon, không mộng mị gì cả”? Chính cái lực lượng nhận biết được cái “không có gì” đó là minh chứng rõ ràng

Trong lúc ngủ, cái đang hoạt động là phần tướng trạng (cơ thể, sóng não, những giấc mơ), còn cái đang nghỉ ngơi chính là Bản thể nguyên sơ của bạn. Khi ý thức bề mặt và cái tôi bản ngã rút lui, Bản thể không còn bị ràng buộc bởi những lo toan, phán xét, hay những nỗ lực sở đắc của ban ngày. Nó quay về tịch lặng, hòa nhập vào khoảng không vô tận của chính nó

Nghỉ ngơi hay hoạt động không phải bằng một suy nghĩ phân tích logic, mà bằng một sự nhận biết trực giác tự thân. Khi bạn không còn cố gắng điều khiển, không còn dính mắc vào việc “tôi đang làm gì”, thì trong sự vận động không ngừng của tế bào, một sự bình an tuyệt đối vẫn hiện hữu. Hoạt động chính là nghỉ ngơi, và nghỉ ngơi đang diễn ra ngay trong lòng hoạt động. Nhận ra cái Bất Động ngay giữa dòng chuyển động ấy, đó mới là sự nghỉ ngơi đích thực, vượt lên trên cả ngày và đêm Người thực sự biết cách nghỉ ngơi không còn phụ thuộc vào thời lượng của giấc ngủ, bởi họ đã tìm thấy bí mật của sự nghỉ ngơi trong từng khoảnh khắc thức

Khi tâm trí không còn liên tục phóng dật, không còn bị thiêu đốt bởi những ham muốn, lo âu, hay sự kháng cự lại thực tại, năng lượng không bị rò rỉ

Phần lớn sự mệt mỏi của con người không đến từ lao động tay chân, mà đến từ sự xung đột nội tâm—cái tôi luôn dằn vặt, tính toán và phán xét. Người sống trong tỉnh thức, bước đi trong sự buông thư và nhận biết, thì mỗi hơi thở, mỗi bước chân đã là một sự tái tạo năng lượng tối đa. Họ sống mà như đang nghỉ ngơi

Đến khi đặt lưng xuống, họ không mang theo bất kỳ gánh nặng nào của ban ngày vào giấc ngủ. Không có sự trằn trọc, không có sự luyến tiếc hay sợ hãi. Họ rơi thẳng vào vùng lõi của giấc ngủ sâu—nơi Bản thể tịch lặng tuyệt đối

Chỉ cần một vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi trong trạng thái vô niệm hoàn toàn đó, cơ thể và tâm linh đã được gột rửa và phục hồi năng lượng mạnh mẽ hơn cả một giấc ngủ dài mộng mị, chập chờn của một tâm trí đầy xáo động. Họ thức dậy khi trời còn chưa sáng, không phải vì ép buộc, mà vì Bản thể đã tràn đầy, tươi mới và sẵn sàng hòa vào cái tĩnh lặng của đất trời

Đối với người biết cách nghỉ ngơi, ngủ ít không phải là một sự thiếu hụt, mà là biểu hiện của một nguồn năng lượng tự thân luôn tự do và nguyên vẹn

Nguồn: Thích Cà Khịa

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất

Không TRONG Không NGOÀI

Cái lầm tưởng là biến cái “bên trong” thành một cái kho chứa....

Bước Chân Vô Định

Hãy tản bộ, không mục đích, không để dạo mát, không để sức...

Yêu trong tỉnh thức

Còn khi ngươi yêu một ai đó chân thành, tâm trí ngươi sẽ...

Ta luôn là Trung Tâm

Khi tâm chưa định, ngươi thấy thế gian là một guồng máy khổng...

1
0
Tham gia bình luận ngay!x