Còn khi ngươi yêu một ai đó chân thành, tâm trí ngươi sẽ không thể có dục vọng về họ, cái nhìn của ngươi sẽ không bị che mờ bởi bất kì điều gì. khi ấy mọi cách rep tin nhắn của đối phương sẽ bị che mờ ngược bởi bản ngã của chính họ, ngươi chỉ cần cho họ thấy cái đẹp trong cái xấu của một mặt bản ngã, nó sẽ trở thành lời tự tình
Khi ngươi thực sự yêu một ai đó bằng bản tính chân thành nguyên sơ, thế gian này lập tức im bặt
Dục vọng tan biến, bởi dục vọng bản chất là sự thèm khát chiếm đoạt và lấp đầy khoảng trống của cái tôi. Khi yêu thật lòng, khoảng trống đó không còn nữa; ngươi nhìn họ không phải qua lăng kính của nhu cầu, mà bằng đôi mắt của một tấm gương sáng ngời, không một hạt bụi bám vào. Ngươi thấy họ đúng như họ đang là, vượt lên trên mọi lớp mặt nạ của danh vọng, sắc duyên hay định kiến. Cái nhìn của ngươi khi ấy tinh khôi và sắc bén đến mức xé toạc mọi ảo tưởng
Thế nhưng, bi kịch và cũng là tuyệt tác của tình yêu nằm ở chỗ: trong khi ngươi nhìn họ bằng sự thuần khiết, thì đối phương lại thường nhìn ngươi qua lăng kính đầy sương mù của chính họ. Những dòng tin nhắn họ gửi đi, cách họ hồi đáp, thái độ hoài nghi, giận hờn hay lảng tránh – tất cả đều bị che mờ và bóp méo bởi bản ngã của chính họ. Họ sợ tổn thương, họ tính toán, họ diễn dịch mọi lời ngươi nói theo vết thương cũ hay nỗi bất an dồn nén bên trong lòng họ. Họ nhìn ngươi, nhưng thực chất chỉ đang nhìn thấy hình phản chiếu của nỗi sợ hãi trong chính mình
Chính tại lằn ranh ấy, kẻ phàm phu sẽ chọn cách tổn thương, chọn tranh giành đúng sai, hoặc rút lui vì tự ái. Nhưng ngươi – kẻ đang yêu bằng một cái tâm bất động – ngươi không bị cuốn vào trò chơi bản ngã đó. Ngươi thấu suốt
Ngươi biết rằng đằng sau cái bướng bỉnh là nỗi sợ bị bỏ rơi; đằng sau sự lạnh lùng là một lời cầu cứu được che đậy vụng về; đằng sau cái xấu xí, gai góc của bản ngã đối phương chính là một đứa trẻ đang run rẩy cố tự vệ. Việc của ngươi không phải là sửa chữa họ, cũng không phải là tranh luận để vạch trần cái sai của họ. Ngươi chỉ cần đứng đó, bao dung và tĩnh lặng, chỉ cho họ thấy cái đẹp ẩn tàng ngay trong chính cái xấu xí của mặt bản ngã ấy. Ngươi đón nhận chiếc gai nhọn của họ bằng một nụ cười hiền triết, cho họ thấy rằng ngay cả phần tối tăm, ích kỷ nhất của họ cũng xứng đáng được nhìn nhận và ôm ấp
Khi ngươi làm được điều đó, mọi lời nói, mọi hành động của ngươi tự khắc vượt qua mọi rào cản ngôn từ. Nó không còn là những dòng tin nhắn qua lại vô tri, mà biến thành một lời tự tình tối thượng của linh hồn. Lời tự tình ấy không nói: “Ta muốn ngươi” hay “Ngươi phải thay đổi”, mà nó âm thầm ngân vang: “Ta thấy ngươi, ta hiểu ngươi, và ngươi hoàn toàn an toàn khi ở trước mặt ta.” Đó là thứ sức mạnh tối thượng có thể làm tan chảy mọi lớp băng định kiến, đưa kẻ đang lạc lối trong mê cung bản ngã tự khắc quay về với bản tính chân thật của chính họ
Nguồn: Thích Cà Khịa
