Bình yên chưa bao giờ là một mặt hồ phẳng lặng như tờ, tĩnh mịch đến mức hóa thạch. Hãy nghĩ xem, nếu cội nguồn của sự sống là nơi vạn vật liên tục được hoài thai, vỡ tung và sinh ra, thì bình yên nguyên bản bắt buộc phải mang năng lượng của một cơn bão. Đó là một thứ “tĩnh lặng cuộn xoáy”—nơi hàng triệu tế bào phân chia với tốc độ chóng mặt, các thiên thể va chạm để tạo nên hành tinh mới, và những dòng mầm sống bứt phá xé rách vỏ hạt trong lòng đất sâu
Bạn thường nhầm tưởng bình yên là căn phòng đóng kín cửa để trốn tránh tiếng ồn tâm hồn, nhưng thực chất, bình yên chính là tâm bão: nơi áp suất tĩnh lặng đến nghẹt thở nằm ngay giữa trung tâm của những chuyển động dữ dội
Và nếu bạn thắc mắc ngồi yên thì lấy đâu ra bão, thì câu trả lời nằm ở khoảnh khắc bạn dám đối diện với chính mình
Cơn bão ấy không đến từ mây đen hay gió rít ngoài không gian hay cuộc sống, mà bùng phát từ chính tầng sâu trí tuệ—nơi đôi mắt soi thấu nhận ra mỗi một giây trôi qua thực chất là một trận cuồng phong của nỗi sợ hãi
Trong sự tĩnh lặng tưởng như tuyệt đối của thân xác, tâm trí lại là một chiến trường rực lửa: nỗi sợ vô thường, sợ mất mát, sợ bị lãng quên, sợ hư vô, và sợ cả hiện tại mà ta cố bám chấp
Nhìn thấu được từng nhịp đập của thời gian là nhận ra từng khoảnh khắc đều đang gầm hú những biến thiên sinh mệnh dữ dội. Khi trí tuệ đủ sắc bén để không quay lưng xua đuổi hay nhắm mắt vờ như không thấy, ta ở thẳng vào tâm điểm của trận cuồng phong ấy. Tại nơi nỗi sợ cuộn xoáy hung hãn nhất, sự dũng cảm đối diện trọn vẹn lại biến mắt bão thành khoảng không bất động—một sự bình yên chân thực, được tôi luyện và tái sinh ngay trong lòng chuyển động khốc liệt không ngơi nghỉ của tâm thức
Nguồn: Thích Cà Khịa
