Tu hành không khó, khi bạn cảm thấy khó thì đó không phải là tu. Cái gì “khó” cái đó đều không phải cuộc sống
Tu hành, hay chính xác hơn là cuộc sống vốn dĩ không phải là một cuộc leo núi đầy khổ nhọc, mà là hành động bước xuống khỏi những lầu các của vọng tưởng. Khi bạn thấy “khó”, ấy là vì bạn đang gồng. Bạn dùng cái “tôi” phàm phu để cố gắng nặn ra một diện mạo “thánh nhân”. Bạn đối kháng với chính mình, thiết lập một cuộc chiến giữa “cái đang là” và “cái nên là”. Cái nỗ lực muốn “đạt được” sự thanh tịnh đó lại là bức tường dày nhất ngăn bạn chạm tới nó
Sự thật vốn hiển nhiên ngay trước mắt, không cần tìm kiếm, không cần rèn luyện theo kiểu mài gạch thành gương
Bớt đi sự bám víu vào ý niệm, bớt đi cái thói quen định nghĩa bản thân qua những thăng trầm của cảm xúc thì nó chỉ đem bạn lại một cuộc sống vui vẻ nhẹ nhàng
Hễ còn thấy khó, nghĩa là bạn vẫn đang dùng ý chí để vận hành thay vì tỉnh táo bình an. Ý chí thì có hạn và đầy mệt mỏi, còn tánh biết thì vốn dĩ tĩnh lặng và thênh thang. Bạn không cần “làm” gì để mặt trời mọc, bạn chỉ cần mở mắt. Cũng vậy, tu hành không phải là tạo ra một trạng thái mới, mà là thôi không còn kiến tạo những rắc rối giả tạo trong tâm trí
Cái khó mà bạn đang cảm nhận chính là tiếng kêu cứu của bản ngã khi nó sắp bị bỏ rơi. Đừng nuông chiều cái khó đó. Hãy buông tay, để mọi thứ rơi rụng về đúng vị trí của nó. Khi không còn người “nỗ lực” tu, thì đó chính là lúc sự tu hành chân chính bắt đầu vận hành — tự nhiên như hơi thở, nhẹ nhõm như mây bay, không một vết tích
Nguồn: Thích Cà Khịa.