Tâm dụng vật. Kẻ làm chủ là kẻ biết biến vạn hữu thành công cụ để rèn giũa tuệ giác. Khi tâm ta ở vị thế “dụng vật”, thế gian này trở thành một xưởng vẽ khổng lồ, nơi tiền tài, danh vọng, hay những tiện nghi vật chất chỉ là những cây cọ, những gam màu để ta họa nên bức tranh thiện lương và tự tại. Một tách trà ngon là để ta thưởng thức hương vị của hiện tại, chứ không phải để ta trở thành nô lệ cho sự thèm khát cái vị ngọt đầu lưỡi ấy
Ngược lại, khi để “vật dụng tâm”, con người chẳng khác nào một con thuyền mất lái bị cuốn theo những dòng hải lưu của ngoại cảnh
• Vật chất lên ngôi. Tâm hồn trở nên khô héo khi bị cầm tù bởi những giá trị phù du
• Khi lấy vật làm gốc. Ta sống trong sự thấp thỏm, lo âu rằng những gì ta sở hữu sẽ tan biến như sương khói buổi sớm
• Mất đi tự do: Cái “tôi” bị xé nhỏ bởi những ham muốn, khiến ta quên mất rằng tự do đích thực nằm ở khả năng buông tay, chứ không phải ở đôi bàn tay nắm chặt
Hãy nhìn sâu vào thực tại: Vật chất vốn vô tri, nó chỉ có ý nghĩa khi được ánh sáng của tâm thức soi rọi vào. Đừng để một chiếc điện thoại điều khiển sự tập trung của ngươi; đừng để một ngôi nhà định nghĩa tầm vóc của ngươi; và đừng để những lời khen chê ngoại giới lay chuyển trục quay của nội tâm
Người thực sự tự tại là người đi giữa thế gian, chạm vào vạn vật mà không bị vạn vật dính mắc. Tâm như gương sáng, vật đến thì hiện hình, vật đi thì trả lại khoảng không thanh tịnh
Khi ngươi làm chủ được tâm mình, cả vũ trụ này sẽ xoay chuyển theo ý chí của ngươi. Ngươi không còn là kẻ hành khất đi xin sự thỏa mãn từ thế giới bên ngoài, mà chính là vị hoàng đế đang ngự trị trên ngai vàng của sự tỉnh thức, dùng vạn vật như những phương tiện để thăng hoa tâm hồn hướng về cõi đạo
Nguồn: Thích Cà Khịa.