Bình yên là khoảng trống mênh mông chứa đựng được mọi giông bão mà không hề suy suyển. Khi tâm trí không còn lao xao tìm kiếm, không còn định nghĩa, so sánh hay bám chấp, khoảng trống ấy bắt đầu hiện diện một cách đơn thuần. Đó là lúc sự bình yên tích tụ, lắng đọng, và rồi tự thân nó biến chuyển. Nó không còn là một trạng thái để thụ hưởng, mà lâu dần, nén chặt lại rồi bung nở thành một thứ dung lượng vô hạn: Tình yêu vô điều kiện
Tình yêu ở đó hoàn toàn sạch bóng bóng dáng của bản ngã
Không có đối tượng: Tình yêu này không sinh ra vì một bóng hình cụ thể, không phụ thuộc vào việc người khác có tử tế, thế gian có dịu dàng với bạn hay không. Nó giống như mùi hương của bông hoa, cứ thế tỏa ra, bất kể ai đi qua, bất kể ai thưởng thức hay giẫm đạp
Không có đòi hỏi. Khi bình yên đủ sâu, bạn không còn cần thế giới phải lấp đầy bất kỳ khoảng trống nào bên trong mình nữa. Sự thiếu thốn biến mất. Một cái tâm không thiếu thốn thì không có nhu cầu chiếm hữu, không có mong cầu thay đổi người khác theo ý mình. Giúp bạn nhìn vạn vật đúng như nó đang là, và để nó là. Đó cũng là sự bao dung
Bình yên lâu dần chính là sự nhận biết thuần túy. Khi nhận thức được nâng cao, lăng kính nhị nguyên giữa “ta” và “người”, giữa “bên trong” và “bên ngoài” hoàn toàn sụp đổ. Bạn nhìn một nhành cây, một giọt sương, hay một người lạ lướt qua trên sân hè… tất cả đều là sự hiển lộ của cùng một dòng chảy sự sống. Tổn thương người khác chính là tổn thương chính mình; thương xót thế gian cũng chính là trân quý bản thể
Tình yêu vô điều kiện không phải là một bài thực hành, càng không phải một cố gắng đạo đức để trở nên vĩ đại. Nó là kết quả tất yếu, là đóa hoa tự nở khi gốc rễ của bạn đã cắm sâu vào mảnh đất của sự tĩnh lặng. Bạn không thể “tập” yêu vô điều kiện. Chỉ cần trả tâm trí về với trạng thái nguyên thủy, vô sự, và bình yên của nó. Khi cái “tôi” cô độc và tham lam biến mất, cái còn lại duy nhất chính là tình yêu
Nguồn: Thích Cà Khịa