Buông Tay Vào Chợ

Khi một người thực sự “thòng tay vào chợ”, thế gian không còn là nơi để trốn chạy hay bài xích, mà chính là đạo tràng vĩ đại nhất. Kẻ còn thao thao bất tuyệt về tính không, về giải thoát, về các tầng thiền định hay những trạng thái siêu việt, thực chất vẫn đang đứng bên ngoài cánh cửa, dùng khái niệm để lấp liếm sự chia chẻ trong tâm

Bởi vì bản thể và hiện tượng vốn không hai. Đạo không nằm ngoài tiếng rao hàng, tiếng xe cộ, cái nóng nực của trưa hè hay chén cơm ăn mỗi bữa. Khi bạn bước qua bức tranh thứ mười của Thập Mục Ngưu Đồ, hành trang trên vai trút sạch, tâm không còn một chút dấu vết của “người tu hành”. Người đó không còn cần khoác lên mình tấm áo tâm linh để chứng tỏ điều gì, cũng chẳng còn cảnh giới nào để bám chấp

Lúc này, mọi ngôn từ siêu hình trở nên thừa thãi. Họ chỉ nói về cuộc sống—về việc cuốc đất, gieo hạt, một ấm trà pha vội, hay nỗi nhọc nhằn của một kiếp mưu sinh—nhưng nói bằng cái tâm rỗng rang, không dính mắc. Họ hòa vào dòng đời như giọt nước chìm vào đại dương, bình thường đến mức không ai nhận ra một “bậc giác ngộ”. Giác ngộ hoàn toàn chính là trở về làm một người bình thường nhất trong những người bình thường: đói thì ăn, mệt thì ngủ, thấy người khổ thì chìa tay ra nâng đỡ mà không nghĩ mình đang ban ơn.

Đạo chính là Cuộc Sống, sống trọn vẹn và thuần khiết trong từng khoảnh khắc hiện tiền, không bóng bẩy, không tô vẽ và an nhiên

Nguồn: Thích Cà Khịa

Tác giả:
Chia sẻ:
Mục lục
Bài viết

Cái chết Bản Ngã

Để thấu hiểu bản ngã, không có con đường nào khác ngoài việc đứng đối diện với sự thật trần

Luân hồi: Sinh & Diệt

Trong khoảng không vô tận của sự hiện hữu, thế giới vật chất không gì khác hơn là một dải

Ngoại Cảnh Luyện Tâm

Tâm dụng vật. Kẻ làm chủ là kẻ biết biến vạn hữu thành công cụ để rèn giũa tuệ giác.