Bản năng sinh tồn không có khả năng phân biệt giữa cảm giác được trấn an và sự bình an. Đó là lí do bạn cứ lúc này lúc kia, bạn tưởng mình đang tu, nhưng thực chất chỉ đang bị kẻ xảo quyệt nhất là chính mình đánh lừa
Bản năng sinh tồn sinh ra chỉ để giữ cho bạn sống sót, chứ không sinh ra để giữ cho bạn thức tỉnh. Nó tàn nhẫn, tinh vi và chỉ có một sứ mệnh duy nhất: xoa dịu những hoảng loạn tức thời để duy trì sự kiểm soát. Khi bạn chìm vào một cơn giông bão cảm xúc, bản năng không đi tìm sự thật hay bình an thực sự; nó đi tìm một liều thuốc mê. Nó khoác lên mình chiếc áo mỳ ăn liền của sự trấn an—một vài câu lý thuyết suông, một thoáng bình tĩnh tạm bợ, hay cái gật đầu mãn nguyện của cái tôi vừa thỏa mãn một hình mẫu “đang thức tỉnh”. Bạn tưởng mình đang vượt qua, nhưng thực chất chỉ là ngọn lửa vừa được vẩy thêm một giọt nước nguội để bớt bốc khói trong chớp mắt
Kẻ xảo quyệt nhất trong cuộc đời bạn chưa bao giờ là thế giới bên ngoài, mà chính là tâm trí bạn khi nó khoác lên mình cái danh danh xưng “người tìm kiếm sự bình an”. Nó biết chính xác bạn muốn nghe điều gì, biết dùng những ngôn từ triết lý cao siêu nhất để che đậy sự sợ hãi bản năng. Bạn nhầm lẫn giữa sự tĩnh lặng của một cõi lòng đã buông bỏ hoàn toàn với cảm giác dễ chịu khi vừa xoa dịu được một nỗi sợ. Bình an thật sự là sự sụp đổ của mọi điểm tựa, là khả năng đứng vững ngay giữa khoảng trống mà không cần bấu víu; còn sự trấn an chỉ là một cái gậy nạng mới mà tâm trí vội vã vơ lấy để khỏi phải ngã vào hư không
Chừng nào bạn còn để bản năng sinh tồn thao túng tiến trình tu tập, bạn sẽ còn mắc kẹt trong vòng lặp vô tận của những đỉnh cao và vực sâu. Lúc này bạn thấy mình tràn ngập ánh sáng và ngộ ra tất cả, lúc khác bạn lại rơi tõm vào cạm bẫy của chính những hỗn loạn cũ kỹ. Bạn không bị ai đánh lừa ngoài việc tự thêu dệt nên một kịch bản giải thoát cho chính mình. Tu tập thực sự không phải là việc tích lũy thêm những cảm giác an toàn dễ chịu, mà là dũng cảm bóc tách từng lớp mặt nạ trấn an đó, cho đến khi không còn gì để bảo vệ, và cũng chẳng còn ai cần phải giả vờ bình an
Nguồn: Thích Cà Khịa
