Buông bỏ là một ảo giác của cái tôi ảo tưởng
Lâu nay người đời cứ loay hoay với khái niệm “buông bỏ”, rồi lầm tưởng nó với sự bài trừ, trốn tránh hay vứt bỏ. Người ta lao vào thiền định, ép mình phải buông tiền tài, buông danh vọng, buông người yêu cũ, rồi tự hào rằng mình đã “buông” được một điều gì đó. Nhưng cái sai lầm cốt tủy nằm ngay ở điểm khởi đầu: Bạn lấy tư cách gì để buông, khi bạn vốn dĩ chẳng sở hữu một cái gì? Hãy nhìn thẳng vào sự thật xem bạn thực sự nắm giữ được điều gì trên thế gian này? Tiền bạc? Nó chỉ là những con số luân chuyển qua tay bạn, một công cụ của xã hội mà bạn mượn tạm để tiêu xài trong vài chục năm ngắn ngủi
Cảm xúc? Niềm vui, nỗi buồn, sự tức giận… chúng tự đến rồi tự đi như những đám mây qua bầu trời. Bạn không sinh ra chúng, bạn không điều khiển được chúng, bạn chỉ là nơi chúng tạm trú
Người tình? Họ là một sinh mệnh độc lập, một linh hồn tự do. Họ đến bên bạn vì một mối duyên, chứ chưa từng là một món đồ trong túi áo của bạn. Ngay cả cái thân xác bạn đang mang, cái hơi thở bạn đang hít vào thở ra, bạn cũng chỉ đang “vay mượn” từ lòng đất mẹ và sẽ phải trả lại trọn vẹn khi nhắm mắt xuôi tay
Bản chất của vạn vật là vô thường và vô sở hữu. Bạn không sở hữu quá khứ, không nắm giữ được tương lai, và ngay cả hiện tại cũng đang trôi tuột qua kẽ tay. Cái gọi là “tôi buông bỏ” thực chất chỉ là một trò chơi tâm lý đầy kiêu ngạo của bản ngã. Bạn không thể vứt bỏ một thứ chưa từng thuộc về mình. Nhai đi nhai lại từ “buông bỏ” chứng tỏ trong thâm tâm bạn vẫn nghĩ mình là chủ nhân của những thứ đó. Đó là lý do vì sao càng cố buông, bạn lại càng thấy nặng nề, vì bạn đang cố gồng mình chống lại một ảo tưởng do chính mình dựng lên
Thấu thị được điều này, bạn sẽ nhận ra cái gọi là “buông bỏ” hoàn toàn biến mất. Khi không còn ảo tưởng về quyền sở hữu, tâm trí tự khắc bình yên
Không có gì để giữ, nghĩa là không có gì để buông
Bạn không cần phải chạy trốn tiền bạc, không cần bài trừ cảm xúc, không cần cắt đứt tình duyên. Cứ sống, cứ yêu, cứ làm việc và tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc, nhưng với một cái nhìn tỉnh thức: Đến không chào mừng, đi không níu kéo. Đi qua cuộc đời này như một người khách lữ hành ngắm nhìn phong cảnh, thấy hoa nở thì vui, hoa tàn thì thôi, tuyệt đối không nghĩ mình sở hữu cả khu rừng. Trực nhận được sự thật vô sở hữu ấy là sự giải thoát tối hậu, vượt lên trên mọi ảo giác của từ “buông”
Nguồn: Thích Cà Khịa.