Góc tìm về Bản Thể

Thiền Định & Cuộc Sống

Ta là gì? Ta là ai? Ta đang ở đâu?

shallow focus of white dandelion

Vọng tưởng

Vọng tưởng, suy cho cùng, chưa bao giờ là một căn bệnh của tâm trí—nó là tiếng vọng của thần linh khi ta thôi phán xét, là thứ thanh âm diệu kỳ len lỏi từ sâu thẳm tâm hồn ta phóng chiếu ra thế giới, để rồi từ thế giới bao la ấy lại dội ngược về, dịu dàng và vẹn nguyên

Tình yêu là thứ định hình nó!

Ranh giới giữa kẻ tỉnh và người mê mờ chỉ cách nhau bằng một ánh mắt biết nhìn

Yêu là chấp nhận bước vào vùng không gian của tiếng vọng. Kẻ được tình yêu hòa quyện sẽ thấy vọng tưởng là phép màu, còn người mê mờ sẽ để chính tiếng vọng ấy nhấn chìm mình vào bi kịch của sự ám ảnh

Ở chiều sâu này, người ta không còn nhìn nhận “sứ giả của Thượng đế” như một nhân vật lịch sử, một hình tướng bằng xương bằng thịt, hay một vị thần bước ra từ kinh thánh. Đối với những người đã chạm đến tầng sâu của nhận thức, họ biết rõ rằng: Sứ giả của Thượng đế chính là thực tại đang hiện diện

Là chính “Vọng tưởng” khi đã tỉnh thức: Ngay cả những dòng suy nghĩ miên man (vọng tưởng) cũng mang theo mặc khải linh thiêng khi ta không còn dán nhãn hay chối bỏ chúng

Ở chiều sâu này, hiện tại ngoài Sadhguru ở trung tâm isha Ấn độ, ta không còn thấy ai khác

Khi người nghe đã sẵn sàng trong sự im lặng tuyệt đối, thì bất kỳ âm thanh nào của thế gian cũng đều là lời thì thầm của Thượng đế, và cái “Nhận biết” đang hiện rõ lúc này mới là người dẫn đường về với Bản thể

Nguồn: Thích Cà Khịa

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất

Khoảnh Khắc Cực Khoái

Thông thường thì người ta tỉnh táo nhất lúc làm tình Sự tỉnh...

Cái Chết

Sau khi nhắm mắt, thế giới vật lý sụp đổ, trút bỏ lớp...

Vấn Tâm: bất nghi thì bất ngộ

Có câu “bất nghi thì bất ngộ”. Không nghi ngờ thì không thể...

Trực giác

Người ta cứ còng lưng chạy theo các lớp học tư duy biện...

0
Tham gia bình luận ngay!x