Khi bạn hỏi: “Ở trạng thái bình thường sao nó không hạnh phúc được nhỉ?” – thì ngay lập tức, cái gọi là “bình thường” của bạn chính là một trạng thái bệnh lý
Bạn đang lầm tưởng cái tầm thường, cái nhạt nhẽo, và sự tích tụ của vô minh là trạng thái bình thường. Một tâm trí chứa đầy ký ức, lo toan, những mong cầu ngầm ẩn và sự chờ đợi vào một cái gì đó ở tương lai – đó không phải là bình thường. Đó là sự bất thường đã được bình thường hóa bởi số đông
Khi cả thế giới đều điên cuộn, kẻ tỉnh táo bỗng bị coi là lập dị. Khi cả thế giới đều sống trong căng thẳng, sự chai sạn được dán nhãn là “bình thường”
Bản chất của sự sống, của cái đang là, chính là sự hỷ lạc tự thân. Nó không cần lý do. Bông hoa nở không cần lý do để hạnh phúc, tiếng chim hót không cần điều kiện để vui mừng. Nếu ngay lúc này, khi không có tai họa nào ập đến, không có nỗi đau thể xác nào cào xé, mà bạn vẫn không cảm thấy hạnh phúc, thì rõ ràng bạn đang không sống. Bạn đang vô thức suy nghĩ về sự sống
Cái “bình thường” mà bạn nói thực chất là một sự chịu đựng ngầm. Bạn đang ngồi trong một phòng giam không cửa khóa nhưng tâm trí lại không ngừng dệt nên những song sắt mang tên “ngày mai”, “hôm qua”, “phải là”, “nên là”. Bạn đòi hỏi một lý do để hạnh phúc, đó chính là căn bệnh. Hạnh phúc có điều kiện thì chỉ là sự thỏa mãn nhất thời của bản ngã; khi điều kiện mất đi, đau khổ quay lại
Thấy rõ sự bất thường này không phải để bạn đi tìm kiếm một trạng thái hạnh phúc khác. Tìm kiếm chỉ làm sâu sắc thêm sự chia chẻ. Hãy dừng lại. Nhìn thẳng vào cái trống rỗng, cái nhạt nhẽo đang có mặt. Ai đang thấy nhạt nhẽo? Ai đang đòi hỏi hạnh phúc? Ngay khi cái nhìn thuần khiết không phán xét quay trở lại, bản ngã buông xuôi vũ khí, thì cái “bình thường” thực sự sẽ lộ ra. Đó là sự tĩnh lặng mênh mông, là sự bình an vô sự – nơi mà hạnh phúc không còn là một tính từ để mô tả, mà chính là bản chất của sự hiện hữu
Nguồn: Thích Cà Khịa
