Khi mắt nhìn thấy sắc, tai nghe thấy tiếng, mũi ngửi thấy hương… một cái chạm nhẹ của các giác quan vào thế giới ngay lập tức dựng lên một vũ trụ hoàn chỉnh. Nhưng vũ trụ ấy không nằm ở bên ngoài; nó là một thực tại giả lập được dệt bằng những sợi tơ của ký ức, ấn tượng sâu thẳm trong tàng thức
Mỗi khoảnh khắc tiếp xúc, tâm trí lại lật giở một trang sách cũ. Một cái nhíu mày của người lạ, một tiếng gió rít qua khe cửa, hay một giọt mưa rơi trên phiến lá — tất cả đều không đơn thuần là chính chúng. Chúng là tấm gương phản chiếu, kích hoạt một cuộn phim cổ xưa. Thực tại mà bạn đang trải nghiệm lúc này chính là sự phóng chiếu của muôn vàn kiếp sống mà bạn đã đi qua. Một niềm đau của đời sống quá khứ hóa thành nỗi bất an vô cớ hôm nay; một vết thương từ ngàn năm trước lại hiện hình thành sự phòng thủ trong khoảnh khắc này. Tâm thức liên tục dùng chất liệu của những trải nghiệm cũ để nhuộm màu lên cái “đang là”, biến thực tại sống động, tươi mới thành một chuỗi ảo ảnh lặp đi lặp lại của chính nó
Cái nền tĩnh lặng tuyệt đối sau lưng những phóng chiếu ấy — thì chưa từng suy chuyển, chưa từng bị vấy bẩn bởi bất kỳ kiếp sống nào
Khi một người đủ định tĩnh để đứng ngoài cuốn phim của chính mình, không khởi tâm bám chấp hay xua đuổi, người đó đã rút nguồn năng lượng nuôi dưỡng “máy quay”. Không còn sự đồng hóa, không còn phản ứng (nhân mới), cuộn phim cũ chỉ còn là những dư chấn chạy bằng năng lượng tàn dư của quá khứ. Nó buộc phải diễn cho hết vai, trình chiếu cho hết những thước phim uẩn ức, nghiệp tập của muôn kiếp trước theo một quán tính thuần túy mang tính vật lý
Khi không còn “người xem” bị cuốn vào kịch bản, thực tại biến đổi sâu sắc: Vui, buồn, được, mất hiện lên trên màn ảnh tâm thức như những bóng mây bay qua bầu trời. Máy quay có thể chiếu cảnh bão giông hay cảnh thái bình, nhưng bầu trời thì không mảy may sứt mẻ
Mọi xúc cảm dữ dội nhất một khi đã được soi rọi bởi ánh sáng của sự tỉnh thức thuần túy, chúng sẽ tự bốc cháy và tiêu tan mà không kịp để lại bất kỳ hạt mầm (chủng tử) nào cho tương lai
Đây là cái chết của ảo tưởng về một cái tôi độc lập phải gánh chịu nghiệp quả. Khi cuộn phim cuối cùng chiếu hết, máy quay trống rỗng, màn ảnh trống rỗng. Cái tôi không còn độc lập, mà tôi là tất cả
Khi màn nhung của bộ phim vĩ đại này khép lại, bạn cũng hoàn thành kiếp cuối cùng
Nguồn: Thích Cà Khịa
