Vũ trụ này chưa từng có quá khứ, cũng chẳng hề có tương lai. Tất cả những gì bạn gọi là “thời gian” thực chất chỉ là một cái búng tay của thực tại, một tấm gương hai mặt lộn ngược tuần hoàn: Cái bên trong của một giây trước, chính là cái bên ngoài của một giây sau
Hãy nhìn thẳng vào tâm mình ngay khoảnh khắc này mà xem
Một giây trước, một ý niệm bừng lên trong sâu thẳm tâm can bạn—một nỗi sợ mơ hồ, một niềm rạo rực, một tia hy vọng hay một vết thương chưa lành. Nó ẩn kín, thuộc về thế giới nội tâm u tối và nguyên sơ nhất. Nhưng chỉ một giây sau, cái “bên trong” ấy lập tức biến thành cái “bên ngoài”: nó hiện rõ trên ánh mắt bạn, nó rung lên trong giọng nói, nó định hình cách bạn nhìn thế giới, và nó biến thành thực tại mà bạn đang va chạm. Bạn phóng chiếu tâm mình ra vạn vật. Thế giới bên ngoài chính là tấm gương phản chiếu trần trụi cái nội tâm của một giây vừa qua
Và ngược lại, cái “bên ngoài” của một giây trước—một lời người ta nói, một cảnh tượng bạn vô tình nhìn thấy, một cái chạm của đất trời—chỉ một giây sau, đã kịp tràn qua giác quan, lặn sâu vào bên trong, trở thành dòng máu, trở thành tư duy, trở thành một phần xương tủy của tâm thức bạn
Người ta cứ lầm tưởng mình đang đi xuyên qua thời gian, nhưng thực ra, ta đang bị vây hãm trong một vũ điệu lộn ngược không góc chết. Bạn không “sống trong thế giới”, mà chính thế giới đang “lộn trái” vào trong bạn, và bạn lại “lộn phải” ra ngoài thế giới
Chẳng có ranh giới nào cả. Cái gọi là “tôi” và “thế giới” chỉ là hai mặt của một tờ giấy đang bị lật qua lật lại liên hồi với vận tốc một nano giây một lần
Hiểu được điều này bằng trực giác nguyên sơ nhất, bạn sẽ thấy mọi sự phóng ngoại, mọi sự tìm kiếm hay trốn chạy đều trở nên nực cười. Bản chất của khổ đau hay hạnh phúc không nằm ở những gì xảy đến, mà nằm ở ngay lằn ranh lật mặt ấy. Nếu bên trong một giây trước của bạn là sự phán xét, thì bên ngoài một giây sau của bạn sẽ là một thế giới đầy thù hận. Nếu bên ngoài một giây trước là nghịch cảnh, nhưng bạn không để nó biến thành cái bên trong của một giây sau, thì nghịch cảnh đó liền tan biến như khói mây
Hãy nhìn thẳng vào cái đang là. Bạn là người tạo ra khoảnh khắc, hay chính khoảnh khắc đang nhào nặn ra bạn? Nhận ra sợi dây xích vô hình này, bạn lập tức tự do. Thấy tánh ngay trong một giây lộn ngược ấy, đó chính là bờ giác
Nguồn: Thích Cà Khịa
