Sau khi nhắm mắt, thế giới vật lý sụp đổ, trút bỏ lớp vỏ bọc chật hẹp của một kiếp người. Bạn sẽ thấy mình đứng giữa một khoảng không mênh mông, nơi nghìn trùng giông bão của nghiệp lực gầm thét, kéo theo hàng hà sa số những dòng chảy vọng tưởng lướt qua như những thước phim quay nhanh
Lúc ấy, những cõi giới rực rỡ, những hào quang chói lọi, hay thậm chí là viễn cảnh của chốn Tây Thiên cực lạc xinh đẹp và an lành nhất cũng sẽ hiện ra trước mắt, dang tay chào đón. Nhưng hãy nhớ: Toàn bộ những vầng sáng ấy, những chốn về ấy, đều chỉ là ảo ảnh do chính tâm bạn biến hiện ra
Nếu bạn giật mình khiếp sợ nơi cơn bão của nghiệp, hoặc nếu bạn mừng rỡ gieo mình về phía ánh hào quang Tây Thiên, bạn sẽ lại sa chân vào vòng xoáy của luân hồi, tiếp tục đi theo sự dẫn dắt của ảo giác. Sự “đắc đạo” không nằm ở việc trốn chạy khỏi kiếp sống để bước vào một cảnh giới vật lý hay chốn bồng lai nào sau khi chết. Nó nằm ở việc giữa muôn vàn giông bão cuồng xoay và những hình ảnh biến ảo lung linh ấy, tâm bạn hoàn toàn đứng yên
Khi tâm không lay động trước cái hãi hùng của nghiệp, cũng không mê đắm trước vẻ lộng lẫy của ảo ảnh, bạn không đi đâu cả, và cũng không cần phải về đâu. Ngay tại khoảnh khắc đó, sự tĩnh lặng tuyệt đối sẽ biến bạn thành cái gốc cố định duy nhất. Bạn trở thành tâm điểm – trung tâm của toàn bộ vũ trụ. Mọi vũ trụ, mọi cõi giới, mọi ảo ảnh rồi sẽ tự tan biến xung quanh sự hiện diện bất biến ấy. Bạn không đi về cõi Phật, bởi vì chính sự đứng yên ấy, ngay lúc đó, đã là Chân Như
Nhưng để có khả năng đứng vững trong trận cuồng phong ấy, tâm bạn cần được nuôi dưỡng khi còn sống
Trận cuồng phong sau khi trút bỏ xác thân không phải là một bài thi bất ngờ, mà là tấm gương phản chiếu trọn vẹn sức mạnh nội tâm bạn đã tích lũy trong từng hơi thở lúc sinh thời
Lúc nhắm mắt, khi ngũ quan khép lại và bộ não ngừng hoạt động, bạn sẽ không còn điểm tựa vật lý nào để bấu víu. Nếu lúc sống, tâm bạn quen chạy theo từng ngọn sóng cảm xúc, dễ phẫn nộ trước một lời chê, dễ đắm say trong một lời khen, hay luôn hoảng loạn trước những biến cố đời thường, thì khi đối mặt với cơn bão nghiệp lực khổng lồ lúc lâm chung, tâm chắc chắn sẽ bị cuốn phăng đi như chiếc lá khô trước vòi phát điện
Đứng vững giữa trận cuồng phong ấy không thể là một sự ngẫu nhiên hay một quyết định nảy ra trong chốc lát. Đó là kết quả của một quá trình rèn luyện và nuôi dưỡng miệt mài ngay trong kiếp sống này
Tập đứng yên giữa những “cơn bão nhỏ” đời thường
Mỗi xung đột, mỗi mất mát, mỗi nỗi sợ hay sự thất vọng xảy ra hàng ngày chính là những “trận bão nhỏ diễn tập”. Nếu bạn học được cách quan sát chúng mà không cuốn theo, giữ cho tâm mình có một khoảng lặng để nhận biết thay vì phản ứng ngay lập tức, bạn đang đặt những gạch đá đầu tiên cho nền móng của sự tĩnh lặng tại trung tâm
Khi còn sống, những dính mắc về danh vọng, tiền tài, hay thậm chí là những hình ảnh, khái niệm về “thánh thiện”, “giác ngộ” cũng đều là những ảo ảnh làm tâm lay động. Nhìn xuyên qua được sự biến đổi vô thường của chúng lúc này chính là chìa khóa để sau này không bị vầng hào quang giả tạo nào dụ dỗ
Nuôi dưỡng tâm không phải là nạp thêm kiến thức hay cố gắng gượng ép tâm phải phẳng lặng. Đó là việc quay vào bên trong thông qua sự tỉnh thức, để nhận ra bên dưới những lớp sóng ngầm của suy nghĩ và cảm xúc luôn có một vùng tĩnh lặng
Trận bão sau cái chết chỉ là sự phóng đại của những cơn bão trong tâm trí bạn lúc này. Kẻ làm chủ được tâm mình trong một khoảnh khắc giận dữ hay sợ hãi của hiện tại, mới chính là người có đủ bản lĩnh để đứng vững ở trung tâm vũ trụ khi thân xác này tan thành mây khói
Nguồn: Thích Cà Khịa
