Hãy tản bộ, không mục đích, không để dạo mát, không để sức khoẻ, với mỗi bước chân vô định
Đó là kiểu đi bộ mà không đi đâu cả, đó là lúc đôi chân chạm vào đất nhưng tâm hồn chạm vào hư không. Khi bạn trút bỏ mọi mục đích—dù là để rèn luyện thân thể hay để tìm kiếm sự thư thái—bạn đang bước vào một cuộc đại hành trì: Vô tác
Hành động “làm mà không làm” chính là việc trả đôi chân về cho mặt đất và trả hơi thở về cho bầu trời. Ở đó, không có bóng dáng của một “người đi bộ”, chỉ có cái đi đang tự nó diễn ra. Bước chân không còn là công cụ để đưa bạn từ điểm A đến điểm B; mỗi bước chân chính là đích đến duy nhất và cuối cùng
Khi không có mục đích để hướng tới, tương lai lập tức tan biến. Khi không có mong cầu để đạt được, quá khứ không còn chỗ bám víu
Bạn bước đi như một người lạ trên chính mảnh đất quen thuộc của mình. Không nhìn để phán xét, không nghe để phân tích. Cái tâm “vô định” ấy thực chất là cái tâm rộng mở nhất, vì nó không bị đóng khung trong bất kỳ ý niệm nào. Trong sự vô định đó, bạn không còn tách biệt với cảnh vật xung quanh. Bạn là tiếng lá rụng, là cơn gió thoảng, là cái nắng hanh hao trên vỉa hè
Đừng cố gắng để “không mục đích”, vì chính cái cố gắng đó đã là một mục đích rồi. Hãy cứ để đôi chân tự chọn lối, để tâm trí tự buông xuôi. Khi bạn thực sự bước đi mà không mang theo bất kỳ hành trang nào của ý chí, bạn sẽ thấy rằng: Chẳng có nơi nào để đến, vì vốn dĩ bạn chưa bao giờ rời xa thực tại. Mỗi bước chân vô định là một lần bạn tự khơi mở lại bản thể nguyên sơ, nơi vạn vật tự sinh, tự diệt mà không cần bất kỳ sự can thiệp nào của cái tôi bé nhỏ.
Nguồn: Thích Cà Khịa.