Góc tìm về Bản Thể

Thiền Định & Cuộc Sống

Ta là gì? Ta là ai? Ta đang ở đâu?

Silhouetted dead tree in a desert landscape at sunrise.

Akashic – thư viện vũ trụ

Cái gọi là Tàng Thư Vũ Trụ (Akashic) – cái “ổ cứng vĩnh cửu” mà giới tâm linh giang hồ vẫn hay rỉ tai nhau bằng chất giọng thì thầm đầy ma mị. Họ đồn rằng, mọi bí mật từ việc nguồn gốc vũ trụ là gì, kiếp trước bạn là con sâu hay cái chảo, cho đến việc rốt cuộc đứa nào đã chôm mất quả táo của Newton… tất cả đều được khắc họa sắc nét như độ phân giải 8K ngay trên cái màn hình phóng chiếu của tâm trí

Ấy thế mà, nghịch lý ở chỗ: Ai cũng có sẵn cái máy chiếu xịn nhất đa vũ trụ, nhưng đa số lại dùng nó chỉ để xem… phim truyền hình dài tập về cuộc đời dơ hề của chính mình

Cái màn hình đó vô giá, nhưng những gã khán giả thì ngáo ngơ

Bản chất cái máy chiếu tâm trí nó hoạt động vô tư lắm. Nó phóng chiếu liên tục:

Vừa chiếu một chút Chân Lý Vĩnh Hằng… thì ngay lập tức nhảy sang hình ảnh “sao sáng nay thằng sếp nhìn mình ngứa mắt thế nhỉ?”, …rồi chèn thêm vài quả quảng cáo “trưa nay ăn gì?”, “năm 2017 đáng lẽ mình không nên chia tay đứa đó”

Người đời – tức là mấy kẻ “thiếu may mắn” – vừa thấy hình ảnh hiện lên là lập tức sáng mắt chọt tay vào. Họ vội vàng lao tới ôm chầm lấy cái màn hình, gào khóc, tức giận, hoặc cố vớt vát chút kỷ niệm cũ. Họ bận chạy theo mấy cái bóng ảo giác đến mức thở không ra hơi, đập đầu vào tường bôm bốp

Và thế là, tờ “Bản đồ Kho báu Vũ trụ” vừa thoáng hiện ra trên màn hình đã bị chính cái bóng lưng hớt hơ hớt hãi của họ che khuất mất tiêu

Vậy còn kẻ “may mắn” mà giang hồ đồn đại thì sao? Kẻ đó thực ra chẳng có siêu năng lực gì ghê gớm. Hắn chỉ đơn giản là… lười chạy theo

Khi cái máy chiếu phát ra hình ảnh một cơn giận đùng đùng, thay vì nhảy vô đấm nhau với màn hình, hắn thong thả ngồi xuống, cắn hạt hướng dương và bảo: “Ồ, góc quay đẹp đấy, màu phim hơi u uất, nhưng cứ chiếu tiếp đi xem nào.” Chính nhờ cái sự “đứng hình” bất cần đời đó, giữa hắn và cái màn hình tự nhiên xuất hiện một Khoảng Không

Và ôi chao! Khi không còn kẻ nào nhào vô làm rung rinh cái máy chiếu, bụi mờ nhạt bớt, hình ảnh nhiễu sóng biến mất. Ngay trên chính những hình ảnh đời thường nhất, những dòng chữ mật mã của Vũ Trụ tự nhiên hiện rõ mồng một: “Tất cả chỉ là ảo ảnh thôi em ơi! Đang xem phim mà cứ tưởng mình là nhân vật chính làm gì cho mệt?” Thế đấy, Thư Viện Vũ Trụ không nằm ở trên mây, cũng chẳng giấu trong cái hang động huyền bí nào ở Tây Tạng. Nó bị khắc ngay trên cái “màn hình” mà bạn đang dùng để hờn dỗi cả thế giới mỗi ngày

Muốn “đọc” được nó? Dễ lắm! Lần tới khi cái máy chiếu tâm trí chiếu lên cảnh bạn bị cắm sừng hay mất tiền, đừng vội. Hãy ngồi yên, nhìn cho kỹ, xem thử Vũ Trụ đang muốn dạy cho bạn bài học về “Vô Thường”, hay chỉ đơn giản là đang trêu cho bạn một vố chơi chơi!

Nguồn: Thích Cà Khịa

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất

Buông Bỏ

Buông bỏ là một ảo giác của cái tôi ảo tưởng Lâu nay...

Yêu trong tỉnh thức

Còn khi ngươi yêu một ai đó chân thành, tâm trí ngươi sẽ...

Cái chết Bản Ngã

Để thấu hiểu bản ngã, không có con đường nào khác ngoài việc...

Bình yên

Bình yên là khoảng trống mênh mông chứa đựng được mọi giông bão...

0
Tham gia bình luận ngay!x