Ranh giới giữa ngủ và thức vốn chỉ là một ảo giác gượng gạo do ý thức dựng lên để giữ cho con người ta không rơi vào hoảng loạn
Khi mở mắt, thế giới hiện ra với ánh sáng, âm thanh và những hình khối chắc chắn, nhưng tất cả chỉ là dữ liệu được bộ não xử lý thành một dòng nhận thức kéo dài—một giấc mơ có cấu trúc
Ngược lại, khi khép mi mắt, căn phòng biến mất, nhưng thực tại nào dừng lại; nó chỉ dịch chuyển vào bên trong, nơi các biểu tượng, ký ức và những hình ảnh ngẫu nhiên bắt đầu tự do nhảy múa mà không cần đến sự cho phép của lý trí
Khi tỉnh, người ta nghĩ mình đang kiểm soát hành động, nhưng những ham muốn ẩn tàng, những nỗi sợ không tên và vô số phản xạ vô thức vẫn đang âm thầm điều khiển từng nhịp thở, từng quyết định
Khi ngủ, người ta ngỡ mình hoàn toàn buông bỏ, nhưng tâm trí vẫn liên tục vận động, xáo trộn và định hình lại bản ngã
Cả hai trạng thái chỉ là hai tần số sóng khác nhau của cùng một dòng chảy tâm thức: một bên là cơn mơ giữa ban ngày được gọt dũa bởi các giác quan, và một bên là cơn mơ ban đêm giải phóng khỏi những quy luật vật lý
Ta chưa từng thực sự “tỉnh dậy” hay “thiếp đi”, mà chỉ đang trôi lăn qua lại giữa hai nửa cõi sống, nơi cái thực và cái hư vô cùng tồn tại song song mà không có bất kỳ điểm đứt gãy
Nguồn: Thích Cà Khịa
