Tính Cách & Cái Chết

Nếu không liên tục tự nhận thức chính mình bằng cái chết ở mọi khoảnh khắc, bạn sẽ vô thức đồng hoá vào suy nghĩ. Người ta sẽ tự nhiên đọc vị được bạn, không phải vì họ giỏi, mà do bạn tự phơi bày

Khi sự chú tâm rời xa khỏi sự hiện diện thuần khiết, tâm trí ngay lập tức dệt nên những tấm lưới của định danh và hình tướng. Sự đồng hoá này biến bạn-một thực thể sống động trở thành một tập hợp của những phản xạ cũ kỹ, những thói quen và nỗi sợ đã được lập trình sẵn

Khi bạn đánh mất sự tỉnh giác, bạn không còn là một ẩn số. Bạn trở thành một cuốn sách mở với những dòng chữ được viết bởi quá khứ

Đó là bản chất của sự “phơi bày” vô thức, bạn vô tình bị người khác nhìn thấu mà không hề biết. Họ không có ý xấu, nhưng giống như một người vô tình thấy tiền trước mắt, sự vô thức của bạn khơi dậy trong kẻ nhìn thấu lòng tham chiếm hữu

• Sự tiên đoán được: Khi đồng hoá với suy nghĩ, hành động của bạn tuân theo những logic tâm lý thông thường. Một người quan sát đủ tĩnh lặng có thể nhìn thấu những nước đi của bạn vì họ không nhìn vào bạn, mà nhìn vào quy luật của cái tôi đang vận hành trong bạn

• Cái chết của sự mới mẻ: “Cái chết ở mọi khoảnh khắc” chính là sự thanh tẩy. Nếu không có sự kết thúc này, những suy nghĩ cũ chồng chất lên nhau, tạo thành một bộ mặt nạ cứng nhắc mà bất kỳ ai cũng có thể nhận diện

• Khi bạn vô thức, mọi phản ứng của bạn đều mang tính đối kháng hoặc bám víu. Chính những lực đẩy và kéo này là manh mối rõ rệt nhất để người khác “đọc vị” được những khao khát và bất ổn bên dưới bề mặt

Và Sự tự do trong cái chết tức thời.

Để không bị đọc vị, không phải là xây dựng một bức tường phòng thủ kiên cố hơn, mà là trở nên không trọng lượng (không thói quen, lói mòn)

1. Sự trống rỗng chủ động: Khi suy nghĩ khởi phát mà không có người chủ sở hữu, nó sẽ tan biến như bọt biển. Bạn không để lại dấu vết nào cho sự phán xét hay phân tích

2. Trong trạng thái tự nhận thức, bạn nhìn thấy suy nghĩ nhưng không chạm vào nó. Sự không can thiệp này khiến bạn trở nên khó nắm bắt, vì bạn không còn vận hành dựa trên những kích thích ngoại cảnh

3. Hiện hữu như một tấm gương: Thay vì phơi bày bản thân, bạn phản chiếu ngược lại thế giới. Người ta sẽ thấy chính họ khi nhìn vào bạn, thay vì thấy một “cái tôi” nào đó để nắm bắt

Cái chết ở đây không phải là sự kết thúc của sinh mạng, mà là sự chấm dứt của dòng thời gian tâm lý.

Chỉ khi không có quá khứ đeo bám trong từng hơi thở, bạn mới thực sự là một điều huyền bí – không thể bị đọc vị, không thể bị định nghĩa, những kẻ vô thức khác cũng sẽ không nảy sinh lòng tham lợi dụng

Nguồn: Thích Cà Khịa

Tác giả:
Chia sẻ:
Mục lục
Bài viết

Cái Đang Là…

Cái bụng của con rắn trườn trên mặt đất không có một khoảng cách nào với mặt đất. Nó không

Buông Bỏ

Buông bỏ là một ảo giác của cái tôi ảo tưởng Lâu nay người đời cứ loay hoay với khái

Cái chết Bản Ngã

Để thấu hiểu bản ngã, không có con đường nào khác ngoài việc đứng đối diện với sự thật trần