Trong cõi lặng im của đại giác, khi bức màn của nhị nguyên rách toạc, kẻ nuôi dưỡng tâm hồn không còn nhìn đời bằng đôi mắt thịt phàm trần, mà bằng nhãn lực của Sự Bất Nhị—thứ ánh sáng không đến từ mặt trời cũng chẳng khởi từ mặt trăng. Đó là đôi mắt Âm Dương thấu thị, nơi cái “Có” và cái “Không” ôm lấy nhau trong một vũ điệu vĩnh hằng, nơi thiện và ác, sinh và diệt chỉ là hai mặt của một đồng nhất thể
Khi ta buông bỏ sự phân chia nhương tửu giữa chủ thể và khách thể, tam giới—dục giới náo nhiệt, sắc giới rực rỡ và vô sắc giới thâm u—bỗng chốc hiện hình như một tấm gương soi duy nhất. Ta nhìn thấu suốt những tầng địa ngục tự tâm, nơi những sợi dây xích khổ đau được dệt bằng ảo tưởng, và đồng thời thấy rõ những tòa bảo tháp của chư thiên đang lơ lửng trong hư không của tâm thức
Đôi mắt ấy không nhìn vào hình tướng, mà nhìn vào tính không của hình tướng
Thấu thị Hạ giới: Thấy rõ nghiệp lực là dòng chảy của nước, không có kẻ trừng phạt, chỉ có nhân quả tự vận hành như hơi thở
Thấu thị Trung giới: Thấy nhân gian là một vở kịch huy hoàng nhưng phù du, nơi mỗi linh hồn là một vị Phật đang ngủ quên trong cơn mộng mị của bản ngã
Thấu thị Thượng giới: Thấy sự thanh tịnh cao khiết cũng chỉ là một trạm dừng, một khái niệm cần phải vượt qua để chạm vào cái Tuyệt đối
Đó là cái nhìn của bậc không còn thấy mình đứng ngoài vũ trụ để quan sát, mà thấy mình chính là vũ trụ đang tự ngắm nhìn chính mình qua muôn vàn khe cửa của thực tại. Sự Bất Nhị không phải là một triết lý để bàn luận, mà là một cuộc lột xác tâm linh, đưa ta trở về với bản thể nguyên sơ—nơi ánh sáng và bóng tối tan hòa vào nhau, mở ra một tầm nhìn vô biên, xuyên thấu mọi chiều kích gian trần
Nguồn: Thích Cà Khịa
